(Nguyễn Dương Anh) Cây trà gia đình nhà Dương Anh đã tồn tại được trên dưới 30 năm.
Với thói quen canh tác truyền thống kéo dài thì năm 2015 Dương Anh bắt đầu nhận được sự đồng ý của gia đình để bản thân chăm sóc, cải tạo theo cách khác không sử dụng hóa chất trong quá trình chăm bón và thu hái.
Nhớ những ngày đầu mới bắt tay vào cải tạo, cây xơ xác, vườn hoang tàn, cây chết, cây què quặt, gật gù đứng trơ trọi trên nền đất cứng như nền xi măng. Lại thêm thời tiết khắc nghiệt, giữa vùng nông thôn mà nhiệt độ cũng sấp xỉ 40 độ, lá cây chè cháy đen, táp vì nắng nóng và khô hạn, …
Kỳ thực, với thời tiết, với thiên nhiên Dương Anh cảm thấy bất lực, nắng nóng lại không có mưa và cũng không có nước để tưới mát cho cây, tôi không biết làm gì ngoài việc lấy các loại thực vật khác như: Cây phân xanh, cây điền thanh, rơm, dạ, … quét lá ngoài đường (tất cả những loại cây thân mềm, lá cây có thể có) rải, phủ mặt đất, phủ gốc để giảm nắng cho cây….

Thời tiết cứ nắng mà sức người có hạn, tôi lo lắng khôn cùng, nắng cứ nắng và cây cháy cứ cháy... Rồi chụp hình gửi cho Thầy (anh Nguyễn Việt Bắc) với tiêu đề: “Anh ơi! Vườn trà sau đợt nắng, cháy hết rùi!” với hi vọng sẽ có giải pháp nào cứu vãn nó!

Khi thời tiết nổi giận có lẽ chẳng có giải pháp nào cứu vãn ngoài việc đợi. Với vườn Trà của Dương Anh cũng vậy. Tuy nhiên, sau khi gửi hình ảnh vườn Trà cho Thầy, nghe Thầy trao đổi, thì tôi cũng thấy bớt căng thẳng và yên tâm đôi phần.
          Rồi nắng cũng giảm, thời tiết cũng dễ chịu hơn, với những công việc tỉ mẩn như: nhặt lá sâu, bắt sâu, nhổ cỏ, rải rơm, rải vôi, rải tro bếp, đào hố trữ nước, trồng thêm cây tạo bóng mát (trồng ở rìa bãi)… thì cây Trà sau 3 tháng cũng bắt đầu thay đổi, cây khỏe hơn, lá xanh hơn, đều hơn, đất bắt đầu mềm hơn, đã có chút mùn trên bề mặt, … mọi thứ đang tốt dần lên.
          Tới lúc này thì mình mới bớt căng thẳng bởi thời thời tiết khắc nghiệt ấy.

Công việc cứ thế trôi, mọi điều thay đổi trên vườn dù là nhỏ nhất tôi cũng trao đổi chi tiết với Thầy, từ đó tôi cũng hiều cây hơn, nhìn nó thay đổi tôi mừng lắm, chặng đường ban đầu cũng có chút đổi sắc.

Và cuối năm 2015 thì vườn trà của tôi đã xanh tốt, cây cao hơn đầu người, thân cây to hẳn lên, xốp hơn, lá dầy hơn, bóng hơn, mỡ màng hơn và đất ẩm hơn, xốp hơn, ….
Cho tới giờ vườn trà của Dương Anh sau thời gian gần 2 năm cải tạo thì cây đã phục hồi được rất nhiều. Mọi thứ tốt lên một bậc nữa: Thân cao hơn chút nữa (hơn 2m), lá to hơn, bóng hơn, dầy hơn, răng cưa nhọn hơn dù hoàn toàn không sử dụng hóa chất.

Gia đình nhà Dương Anh thường xuyên sử dụng lá trà tươi cho việc đun nước uống, tắm cho trẻ nhỏ, kho cá, …
 
Xuất phát từ thói quen uống lá trà tươi của gia đình, tôi nghĩ: Lá trà tươi là loại thức uống quen thuộc của người dân Việt Nam nói chung và quê tôi nói riêng, nhưng mà làm thế nào để nó bớt chát và có thể ủ cả ngày mà vẫn thơm ngon.
 
Tôi mang băn khoăn đó hỏi Thầy và Thầy trao đổi, chỉ cho tôi từ:
-          Việc chọn lá,
-         Thời điểm hái lá,
-         Rồi quy trình làm để đưa ra sản phẩm tốt…
Cứ thế Tết năm 2016, tôi làm thử mẻ đầu tiên, rồi uống thử, và cứ lặp đi lặp lại đến lúc mình ưng ý thì thôi.
Với mẻ tôi ưng, tôi mang xuống Hà Nội để Thầy Bắc test thử. Và sau đó pha cho bạn bè, người thích uống trà, hay uống trà và cả những người không thích trà uống thử. Tất cả đều phản hồi tốt.
  
Từ lúc thử làm lần đầu tiên là vào đúng dịp Tết Nguyên Đán 2016, rồi sản phẩm được dùng để trải nghiệm lúc đó Thầy tôi gọi nó là Bancha.
Từ việc uống thử xem mỗi lần tôi làm nó có hương vị như thế nào đến khi tìm ra nguyên lý để ổn định sản phẩm mất khoảng 2 tháng (tháng 2/2016 đến tháng 4/2016).
 
Thầy giúp tôi test và mời anh chị bên thực dưỡng trải nghiệm, phản hồi, … anh em, bạn bè uống và gần như Bancha tôi làm chiếm được cảm tình của người sử dụng.
 
Tháng 4/2016 khi mọi vấn đề về sản xuất, chất lượng đã được đảm bảo thì tôi bắt đầu nghĩ tới việc đặt tên rồi mặc áo cho sản phẩm.
 
Mộc Thanh được chọn làm tên cho Bancha tôi làm dựa trên những đặc tính vốn có của sản phẩm: Chất nước trong, sạch, mộc mạc, hương mộc nhẹ nhàng như vốn có của lá chè già được xấy khô, vị thanh, tươi, ngọt nhẹ và không chát nhưng vẫn giữ hương vị của lá trà tươi.
 
Sản phẩm đã có tên và áo cũng được thiết kế xong và tôi bắt đầu đưa đến tay người tiêu dùng một sản phẩm hoàn thiện như thế này: