Tính bố mẹ hồn nhiên, chân thật, có lẽ vì vậy mọi người cứ hay bảo là "nông dân", "gà gô". Khi bỏ về làm nông nghiệp cả ông bà nội ngoại của các con đều bảo bố mẹ bị "dở hơi":D

Nhưng bố mẹ luôn nhắc nhở mình theo lời của ngài B.C. Forbes: 
"Thà thi thoảng bị lừa còn hơn suốt đời mang tâm lý hoài nghi."
"Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”

Để từ đó bố mẹ luôn giữ được một tinh thần như trẻ thơ mà cô Lê Oanhthường gọi bố là "Mr. Hồn Nhiên" , có lẽ các con cũng thừa hưởng được phần nào điều đó từ bố mẹ nhỉ?

Cảm ơn chú Viet Nguyen cô Au Minh Ngoc cô Mary Nàng Huyền đã cho chúng cháu có một tuổi thơ đẹp, giờ mỗi lần đi qua cái biển rẽ vào Thung lũng Ngọc Linh các con vẫn nhắc Đi Để Học DreamDo đấy ạ, hè này nhà cháu sẽ sắp xếp thời gian để tham gia Travel & Learn cùng các cô chú nhé!

 
BẢO ANH - CÔ NÀNG BÉ BỎNG CỦA I AM A FARM KID
 
Lần đầu tiên cô gặp Bảo Anh là chủ nhật vừa rồi đấy! Wow, em út của Khóa học bé tí xíu trông đáng yêu ơi là đáng yêu!
 
 
Con vẫn nhớ chuyến phiêu lưu trong rừng phải không? Chặng đầu tiên, chúng mình đã cho những chú dê ăn sáng.
 
 
Bảo Anh có thấy, những chú dê thân thiện ấy có đôi chân hơi dài, chú có sừng, chú lại không có, bên trong chuồng có đến tận hơn 3 chú dê con bé xíu nữa không?
Trong mắt cô, Bảo Anh rất biết quan tâm và yêu thương động vật. Cô thấy đôi tay nhỏ xíu và nụ cười hào hứng của con khi đưa từng cành lá non cho dê ăn.
 
 
Tình yêu thương muôn loài chắc hẳn bắt đầu từ những điều nho nhỏ như vậy phải không con?
Tiếp tục cuộc hành trình nào phải leo núi, nào phải lội suối. Biết bao nhiêu là thử thách. Thỉnh thoảng con dừng lại, mong muốn được về nhà. Con bị vấp vào đá khi bám dây leo núi. Nước mắt đã suýt tuôn rơi vài lần…
 
 
Cô nhớ đã nói với con rằng: “Chúng ta đã đi được 2/3 đường rồi, chỉ còn một chút xíu xíu nữa là sẽ gặp bà tiên, con hãy cố gắng đi tiếp nhé!”. Cô tưởng con sẽ ngồi lại, nhưng con vượt qua tất cả sự sợ hãi và mệt mỏi ấy để lên đỉnh núi gặp bằng được bà tiên cô độc. Thật vui khi được ngắm nhìn thế gian đẹp tuyệt vời dưới chân núi xa xa phải không nào?
 
 
Món quà tuyệt diệu chỉ dành cho những người kiên trì và nỗ lực nhất. Vượt qua chính mình chưa bao giờ là đơn giản với bất cứ một ai. Và cô tin, khi những thử thách tưởng chừng không thể nào vượt qua được của con, cùng với cố gắng, sự động viên của bố mẹ và các thầy cô, thì con sẽ luôn tự tin rằng: “Mình có thể làm được!”
À, cô còn biết một bí mật nữa, con rất quý chú Hoàng – thần bảo vệ vườn của chúng ta phải không? Chú Hoàng hay kể cho con nghe về cây cỏ hoa lá, về những điều tuyệt vời trong thiên nhiên.
 
 
Buổi chiều về vườn, sau khi chúng ta đã đi bộ khoảng 500m từ sân đá bóng thơ mộng nhưng đầy kịch tính, con đi trước chú Hoàng rất xa. Bảo Anh đã dừng chân ngoái lại nhìn chờ đợi. Con bảo với cô là: “Đợi chú Hoàng cùng về”. Wow, cô gái nhỏ mặc dù có vẻ ít nói nhưng cũng rất tình cảm. Khi được cô trấn tĩnh, Bảo Anh mới yên tâm về cùng cô.
Bảo Anh trong mắt cô tỏa sáng và đáng yêu như vậy đấy!
 
 
Yêu Bảo Anh lắm!
<3
Cô Âu Minh Ngọc