Theo bạn thế nào là người nghèo? Và làm thế nào để nghèo đi? Mình thì quan điểm là mình sẽ thành kẻ nghèo đói khi mình thấy.. khổ. Mình nhớ mãi câu nói của anh Jon trong một bài nói chuyện khác "chúng tôi không hề nghèo cho đến khi họ đến và nói chúng tôi nghèo". Nói thật, mình vẫn chưa quên được việc có người họ hàng, đầu thập kỷ 90, bán đi 2 sào đất (700 mét vuông) để lấy cái xe đạp phượng hoàng để.. đi chơi.

Nghèo ư? Những gia đình họ chỉ có một mảnh sân thượng mà trồng rau đủ ăn, tôi có cả một mảnh vườn.. Tôi nghĩ những người đang có cả một mảnh vườn (nông dân,..) nên suy nghĩ như tôi, để không phải làm.. người nghèo.
Tôi cũng không hề ăn thịt cho đến khi xã hội này nhồi nhét vào đầu tôi tư tưởng "phải ăn thịt". Bạn có thể nói tôi mọi rợ,.. nhưng tôi cho rằng tôi đang sống với những gì tôi cho là tốt nhất. Còn mọi rợ? Nếu chúng tôi mọi rợ thì những kẻ nào độc ác, đâm sau lưng người khác, tàn sát sinh linh... được gọi là gì? Thôi tùy quan điểm, có điều, tôi tôn trọng quan điểm sống của chính tôi.

Dưới đây là toàn văn bài phát biểu của anh nông dân Jon Jandai, người Thái Lan, tôi hoàn toàn đồng ý. Cảm ơn anh đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới, trong đó có tôi. Cảm hứng để sống như mình cần sống, bạn ạ. Video thì xem phía dưới nhé.

"Có một điều mà tôi mong muốn được nói với tất cả mọi người trong đời tôi. Điều đó là: “Cuộc sống vốn dễ dàng. Thật dễ dàng và vui vẻ”. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ thế.
Khi tôi ở Băng Cốc, tôi cảm thấy cuộc sống rất khó khăn, rất phức tạp.

Tôi sinh ra trong một làng quê nghèo ở miền Bắc Thái Lan. Khi tôi còn nhỏ, mọi thứ đều vui vẻ và dễ dàng. Nhưng từ khi có TV, nhiều người đến làng tôi hơn. Họ nói: “Các bạn nghèo quá. Các bạn phải theo đuổi thành công trong đời mình. Bạn phải đến Băng Cốc để theo đuổi thành công trong đời bạn.”
Và tôi cảm thấy rất tệ, tôi thấy nghèo khổ. Nên tôi phải đến Băng Cốc.

HỌC ĐẠI HỌC

Khi tôi đến Băng Cốc, chẳng vui vẻ gì lắm. Bạn phải học, học rất nhiều, và làm việc rất nhiều; rồi bạn có thể thành công.
Tôi làm việc rất vất vả, ít nhất 8 tiếng mỗi ngày. Nhưng thứ mà tôi ăn chỉ có thể là một tô mỳ mỗi bữa, hay một dĩa cơm chiên hay đại khái như vậy.

Và chổ tôi ở cũng rất tệ, một phòng nhỏ nhét cả đống người. Nó rất là nóng.

Tôi bắt đầu tự hỏi rất nhiều. Khi tôi làm việc vất vả, tại sao cuộc sống lại khó khăn vậy? Nhất định có thứ gì đó không đúng. Bởi vì tôi làm được rất nhiều việc, nhưng lại không kiếm đủ sống. Và tôi đã cố học, tôi cố gắng học, tôi cố gắng học ở đại học.

Thật rất khó để học đại học, bởi vì nó vô cùng chán.
Và khi tôi xem xét các môn dạy ở đại học, trong mọi ngành, hầu hết đều là những kiến thức hủy diệt. Không hề có kiến thức ở đại học nào có ích đối với tôi. Nếu bạn học ngành kiến trúc hay kỹ thuật, nghĩa là bạn sẽ hủy hoại nhiều hơn. Họ làm việc càng nhiều thì môi trường càng bị hủy hoại nhiều hơn. Vùng đất hiền hòa Chao Praya Basin sẽ bị đổ đầy bê-tông ngày càng nhiều hơn. Chúng ta hủy hoại nhiều hơn.
Nếu ta đến khoa nông nghiệp hay đại loại như thế, đồng nghĩa với việc ta học cách đầu độc để đầu độc vùng đất, nguồn nước và học cách hủy hoại mọi thứ. Tôi cảm thấy như mọi thứ chúng ta làm quá phức tạp, quá nhẫn tâm. Chúng ta khiến mọi thứ khó khăn hơn.

Cuộc sống quá khó khăn, và tôi thấy thất vọng.

Tôi bắt đầu nghĩ tại sao tôi lại phải đến Băng Cốc. Tôi nghĩ về hồi còn nhỏ, không có ai làm việc 8 giờ mỗi ngày. Mọi người đều làm 2 giờ mỗi ngày và 2 tháng mỗi năm. Trồng lúa 1 tháng và thu hoạch 1 tháng nữa. Còn lại là thời gian rãnh, 10 tháng nhàn rỗi. Đó là lý do chúng tôi có nhiều lễ hội ở Thái Lan. Tháng nào cũng có lễ hội. Bởi vì họ có quá nhiều thời gian rãnh.

Và vào ban ngày, mọi người đều được ngủ trưa. Thậm chí hiện nay ở Lào, hãy tới Lào nếu có thể, mọi người đều ngủ sau bữa trưa. Và sau khi thức dậy, họ chỉ nói chuyện: “Con rể anh sao rồi? Vợ anh sao rồi? Con dâu sao rồi?…” Mọi người có rất nhiều thời gian. Nhưng vì họ có nhiều thời gian, họ có nhiều thời gian cho bản thân hơn.

Và khi họ có nhiều thời gian với bản thân họ hơn, họ có thời gian để hiểu bản thân. Khi họ hiểu bản thân họ hơn, họ có thể biết họ mong muốn điều gì trong cuộc đời họ. Và, nhiều người nhận thấy rằng họ muốn có hạnh phúc, họ muốn yêu thương, họ muốn hưởng thụ cuộc sống.

Và mọi người thấy những điều tươi đẹp trong đời họ, và họ thể hiện sự tươi đẹp đó theo nhiều cách. Vài người thì khắc lên cán dao của họ 2 chữ “Tuyệt đẹp”. Họ đan những cái rổ rất xinh xắn. Nhưng bây giời, không ai làm thế nữa. Không ai làm điều gì như thế nữa. Mọi người dùng đồ nhựa khắp mọi nơi.

Nên tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng ở đây. Tôi không thể sống theo cách mà tôi đang sống. Tôi quyết định bỏ đại học, và trở về quê.

Khi về quê, tôi quyết định sẽ sống như tôi đã muốn khi tôi còn nhỏ. Tôi bắt đầu làm việc 2 tháng mỗi năm. Tôi thu hoạch được 4 tấn gạo. Cả gia đình tôi 6 người, chúng tôi ăn không hết nửa tấn mỗi năm. Nên chúng tôi có thể bán một ít.

Tôi đã đào 2 ao cá. Chúng tôi có cá để ăn quanh năm. Tôi làm một mảnh vườn nhỏ chưa tới nửa mẫu đất (khoảng 2000 mét vuông). Tôi dành 15 phút mỗi ngày để chăm sóc khu vườn. Tôi trồng hơn 30 loại rau củ trong vườn. Sáu người chúng tôi không thể ăn hết. Chúng tôi đem phần dư để bán ngoài chợ. Nên chúng tôi cũng có chút ít thu nhập.

NHÀ CỬA

Do vậy, tôi thất rằng thật dễ dàng, tại sao lại phải đến Băng Cốc suốt 7 năm, làm việc quần quật mà vẫn không đủ ăn. Nhưng ở đây, chỉ 2 tháng mỗi năm và 15 phút mỗi ngày. Tôi có thể nuôi 6 miệng ăn. Thật dễ dàng.

Trước kia tôi nghĩ rằng những kẻ ngốc như tôi, những người chẳng đạt điểm cao ở trường thì không thể có nhà. Bởi vì mọi người thông minh hơn tôi. Họ đứng đầu lớp học mỗi năm, họ có công việc tốt. Nhưng họ cần phải làm việc hơn 30 năm để có 1 ngôi nhà. Nhưng tôi, tôi không tốt nghiệp đại học, làm sao tôi có 1 căn nhà. Thật vô vọng cho những người ít học như tôi.

Nhưng khi tôi bắt đầu xây công trình bằng đất, thật dễ dàng. Tôi dành 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày từ lúc 5h đến 7h sáng, chỉ 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Và trong 3 tháng, tôi có 1 ngôi nhà.
Và một người bạn khác của tôi, người học giỏi nhất lớp, anh ta cũng mất 3 tháng để xây một căn nhà. Nhưng anh ta phải mang nợ. Anh ta phải trả nợ trong 30 năm. Vậy so với anh ta, tôi có 29 năm và 10 tháng tự do. Do đó, tôi thấy cuộc sống thật dễ dàng.

Tôi chưa từng nghĩa tôi có thể xây 1 ngôi nhà dễ như thế. Và tôi tiếp tục xây 1 ngôi nhà mỗi năm, ít nhất là 1 ngôi nhà trong 1 năm. Giờ thì tôi không có tiền, nhưng tôi có nhiều nhà.
Vấn đề là tôi không biết nên ngủ ở nhà nào.

Vậy “làm sao” không phải là vấn đề, mọi người đều có thể xây nhà. Bọn nhóc 13 tuổi ở trường, chúng tự làm gạch với nhau, chúng làm một căn nhà. Một tháng sau, chúng có một thư viện. Bọn nhóc có thể làm một ngôi nhà. Một cụ già cũng có thể làm một cái lều cho bản thân. Nhiều người có thể làm nhà. Nên thật dễ dàng.

Nếu bạn không tin tôi, hãy thử đi nếu ai đó muốn có một ngôi nhà.

QUẦN ÁO

Thứ tiếp theo là quần áo.
Tôi thấy mình có vẻ nghèo khổ, có vẻ không đẹp trai lắm. Tôi cố mặc đồ như người khác, như một ngôi sao điện ảnh. Để làm tôi trông ổn hơn, coi được hơn.

Tôi dùng một tháng tiền tiết kiệm để mua 2 cái quần jean. Khi tôi mặc chúng, tôi hết quay trái rồi quay phải, ngắm nghía trong gương. Mỗi lần tôi nhìn đều thấy cùng một người. Những cái quần đắt tiền không thể thay đổi đời tôi. Tôi cảm thấy mình thật điên rồ, tại sao tôi lại phải mua chúng? Để dành cả tháng để mua 2 cái quần. Nó không thay đổi tôi.
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều về điều đó. Tại sao chúng ta phải chạy theo thời trang. Bởi vì khi ta chạy theo thời trang, ta không bao giờ bắt kịp được nó, bởi vì ta chạy theo nó mà. Vậy thì, đừng đuổi theo nó, cứ ở yên đấy. Dùng những thứ bạn có.
Kể từ đó đến nay, suốt 20 năm qua, tôi không bao giờ mua quần áo nữa. Tất cả quần áo tôi có đều là người khác cho tôi. Khi mọi người đến thăm chổ tôi, và khi họ đi, họ để lại rất nhiều quần áo. Nên giờ tôi có cả đống quần áo.
Và khi mọi người thấy tôi mặc đồ quá cũ kỹ, họ lại cho tôi nhiều hơn nữa. Nên vấn đề của tôi là, tôi cần phải đem cho bớt quần áo rất thường xuyên.

Vậy, thật dễ dàng.

Và khi tôi không mua quần áo nữa, tôi thấy như đó không chỉ là vấn dề quần áo, mà là điều gì đó khác trong đời tôi. Điều tôi học được là khi tôi mua thứ gì đó, thì tôi nghĩ xem tôi mua vì thích nó, hay tôi mua vì cần nó.

Vậy nếu tôi mua chỉ vì thích, nghĩa là tôi đã sai. Nên tôi cảm thấy tự do hơn khi nghĩ thế.

THUỐC MEN

Và điều cuối cùng là, khi tôi bệnh, tôi phải làm sao?
Ban đầu tôi cảm thấy rất lo lắng, vì lúc đó tôi không có tiền. Tôi phải làm sao? Nhưng tôi bắt đầu suy ngẫm nhiều hơn. Thông thường, bệnh tật là điều bình thường, không có gì xấu. Bệnh tật là thứ gì đó để nhắc nhở chúng ta rằng ta đã làm điều gì đó sai lầm trong đời mình, vì thế nên ta mới bệnh.
Nên khi tôi bệnh, tôi cần phải dừng lại và trở về với chính mình. Và nghĩ về việc tôi đã làm sai điều gì.

Tôi học được cách dùng nước để chữa bệnh, cách dùng đất để chữa bệnh. Tôi học được cách dùng kiến thức cơ bản để tự chữa bệnh.

Nên giờ tôi tự cung cấp được 4 thứ này. Tôi cảm thấy cuộc sống thật dễ dàng. Tôi cảm thấy điều gì đó như tự do, thật tự do. Tôi thấy không lo lắng về điều gì hết. Tôi ít sợ hãi hơn. Tôi có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn trong đời.

Trước đây, tôi có nhiều thứ để sợ, tôi không thể làm gì hết. Nhưng giờ, tôi thấy rất tự do, như thể là người độc nhất trên trái đất. Không ai giống tôi. Tôi không cần ép mình phải giống người khác. Tôi là số một.

Nên, mọi thứ trở nên thật dễ dàng, thật nhẹ nhàng. Sau đó tôi bắt đầu nghĩ rằng, khi tôi ở Băng Cốc, tôi thấy cuộc đời thật tối tăm. Tôi bắt đầu nghĩ rằng có nhiều người cũng giống tôi vậy.

Nên tôi khởi xướng một nơi gọi là “Pun Pun” ở Chiang Mai. Mục tiêu chính là cất trữ hạt giống. Để thu gom hạt giống, vì hạt giống là thức ăn, thức ăn là sự sống. Không có thức ăn, không có sự sống. Không có hạt giống, không có tự do. Không có hạt giống, không có hạnh phúc. Bởi vì cuộc sống của bạn sẽ phụ thuộc vào người khác. Bởi vì bạn không có thức ăn.

Vậy, điều quan trọng là phải cất trữ hạt giống. Đó là lý do chúng tôi tập trung cất trữ hạt giống. Đó là mục tiêu chính của Pun Pun.

Và điều thứ hai, đó là một trung tâm học tập.

Chúng tôi muốn có một trung tâm để học tập, học cách làm cho cuộc sống dễ dàng hơn. Bởi vì chúng ta cứ luôn được dạy để khiến cuộc sống phức tạp và khó khăn. Làm thế nào để khiến nó dễ dàng? Thật dễ dàng. Nhưng chúng ta không biết cách là cho nó dễ dàng hơn. Bởi vì chúng ta luôn phức tạp hóa nó lên. Và bây giờ chúng ta bắt đầu học, và học để sống với nhau.

Bởi vì chúng ta được dạy để tách biệt với nhau, với mọi thứ khác, để sống độc lập. Để chúng ta chỉ cần dựa vào tiền bạc. Chúng ta không cần dựa vào nhau. Nhưng giờ đây, để được hạnh phúc, chúng ta phải trở về để kết nối với chính mình lần nữa, để kết nối với người khác, để kết nối tâm linh và thể chất của chúng ta với nhau lần nữa.

Vậy nên, chúng ta có thể hạnh phúc. Cuộc sống thật dễ dàng. Từ khi bắt đầu đến nay, điều tôi học được là: Bốn nhu cầu cơ bản là: thức ăn, nhà cửa, quần áo và thuốc men phải thật rẻ và dễ tiếp cận với tất cả mọi người, đó mới là sự văn minh.
Nhưng nếu bạn khiến 4 thứ này khó khăn hơn và rất khó để mọi người có thể tiếp cận, thì đó là phản văn minh.

Vậy, bây giờ chúng ta nhìn khắp xung quanh chúng ta, mọi thứ đều thật khó để có. Tôi cảm thấy dường như bây giờ chính là kỷ nguyên phản văn minh nhất của loài người trên trái đất.

Chúng ta có quá nhiều người tốt nghiệp đại học, có quá nhiều trường đại học trên khắp thế giới. Có quá nhiều người thông minh trên trái đất này. Nhưng, cuộc sống ngày càng khó khăn hơn và hơn thế nữa. Chúng ta làm nó khó hơn cho ai? Ta làm việc vất vả cho ai bây giờ?

Tôi thấy điều đó sai, thật không bình thường. Nên tôi chỉ muốn trở lại với bình thường. Để trở thành người bình thường, để bình đẳng với muôn loài. Loài chim làm tổ trong 1 hoặc 2 ngày. Loài chuột đào hang trong 1 đêm. Nhưng loài người ưu việt như chúng ta, phải mất 30 năm để có 1 căn nhà. Và nhiều người không thể tin rằng họ có thể có được 1 ngôi nhà trong cuộc đời này. Vậy, điều đó là sai.

Tại sao chúng ta phá hủy sức mạnh của mình, tại sao chúng ta phá hủy sức mạnh của mình như thế? Nên tôi cảm thấy như vậy là đủ, để tôi sống theo cách bình thường, hay theo một cách lạ thường. Nên giờ tôi cố sống thật bình thường. Nhưng mọi người lại nhìn tôi như một kẻ lạ thường. Một kẻ điên rồ. Nhưng tôi không quan tâm, vì đó không phải lỗi của tôi. Đó là lỗi của họ, họ nghĩ như thế.

Cuộc sống của tôi bây giờ rất dễ dàng và nhẹ nhàng. Thế là đủ với tôi rồi.

Mọi người muốn nghĩ thế nào cũng được. Tôi không thể kiểm soát mọi thứ bên ngoài bản thân tôi. Việc tôi có thể làm là thay đổi suy nghĩ của mình, kiểm soát suy nghĩ của mình mà thôi. Giờ thì tâm hồn tôi rất dễ dàng và nhẹ nhàng, vậy là đủ.
Nếu ai đó muốn có một sự lựa chọn, họ có thể lựa chọn. Lựa chọn để cuộc sống dễ dàng hay khó khăn, đều tùy ở bạn.
Xin cám ơn!"

Video Cuộc sống vốn dễ dàng, đừng khiến nó khó khăn hơn